Thứ Ba, 25 tháng 2, 2014

Bảy ngày cho mãi mãi

phía đối diện. Một đám đàn ông đang hối hả quanh những chiếc công-ten-nơ khổng lồ. Ngồi
trong khoang lái treo lơ lửng trên cao, những công nhân lái cần cẩu khéo léo điều khiển vũ điệu
của những chiếc móc di chuyển bắt chéo nhau trên một tàu chở hàng lớn sắp khởi hành sang
Trung Quốc. Zofia thở dài, cho dù có thiện chí đến đâu đi nữa, cô cũng không thể một mình làm
hết mọi việc. đúng là cô cũng có một số khả năng phi thường, nhưng cô không thể đồng thời có
mặt ở mọi nơi.
Sương mù đã che khuất cây cầu treo Golden Gate, chỉ còn những đỉnh trụ cầu nhô lên khỏi
đám mây dày đặc đang lấn dần vào vịnh. Trong vài phút nữa, mọi hoạt động trong khu cảng sẽ
phải ngừng lại vì tầm nhìn giảm thiểu. Zofia tươi tắng trong bộ đồng phục của nữ nhân viên an
ninh, chỉ có rất ít thời gian để thuyết phục các đốc công yêu cầu các công nhân bốc xếp dừng
công việc được trả lương theo giờ của họ lại. Gia1 mà cô biết cách nổi cáu thì! Mạng sống
của một con người lẽ ra phải đáng giá hơn một vài thùng hàng được chất vội vàng; nếu không
thì cô chẳng việc gì phải đứng đây vào lúc này.
Zofia rất yêu bầu không khí trên bến cảng. Lúc nào cô cũng có nhiều việc để làm ở đây. Tất cả
những số phận khốn khổ nhất trên đời đều tập trung dưới bong những kho hàng cũ. Những
người vô gia cư chọn nơi đây làm chỗ trú than, dù chỉ vừa đủ để che cho họ khỏi những cơn
mưa mùa thu hay những trận gió lạnh băng mà biển Thái Bình Dương đổ vào thành phố mỗi
khi mùa đông tới, khỏi cả những chuyến đi tuần của cảnh sát, những người hiếm khi muốn bén
mảng tới chốn này cho dù vào bất cứ thời tiết nào.
- Manca, hãy bảo họ dừng tay lại ngay!
Người đàn ông vóc dáng bệ vệ làm ra vẻ không nghe thấy tiếng cô. Ông chăm chú ghi số liệu
của một chiếc công-ten-nơ đang lơ lửng trên cao vào cuốn sổ lớn tì trước bụng.
- Manca! Đừng bắt tôi phải lập biên bản, hãy cần lấy bộ đàm và ra lệnh cho họ dừng tay ngay
bây giờ! – Zofia tiếp tục – Tầm nhìn đã xuống dưới tám mét và anh biết rõ rằng anh đã phải thổi
còi ra lệnh ngừng công việc từ lúc chỉ còn mười mét.
Người đốc công tên Manca ký tắt vào tờ giấy và đưa cho anh chàng trợ lý trẻ tuổi phụ trách
việc chấm công. Ông phẩy tay ra dấu anh ta có thể đi.
- Đừng đứng chỗ đó nữa, cô đang trong khu vực không an toàn: nếu dây bị tuột thì hối cũng
không kịp đâu!
- Đúng vậy, nhưng dây sẽ không bao giờ bị tuột. Manca, anh có nghe tôi nói gì chưa? - Zofia
nhắc lại.
- Tôi làm gì có máy ngắm la-de trong mắt cơ chứ!- Người đàn ông vừa càu nhàu vừa gãi tai.
- Nhưng cái cách anh tảng lờ còn chính xác hơn bất cứ kính đo tầm nhìn nào! Đừng tìm cách
trì hoãn nữa, hãy đóng ngay cảng này lại cho tôi trước khi quá muộn.
- Cô mới phải làm việc ở đây từ bốn tháng nay và chưa bao giờ năng suất lại xuống thảm hại
như bây giờ. Có phải cô sẽ nuôi sống gia đình các an hem công nhân vào những ngày cuối
tuần không?
Một chiếc máy kéo bò lại gần khu bốc dỡ hàng. Người lái xe không còn nhìn rõ mọi thứ, bộ
hàm xúc phía trước xe thiếu chút nữa thì va phải thùng sau của chiếc xe kéo rơ-mooc.
- Thôi tránh ra đi nào cô bé, cô cũng thấy mình đang cản trở mọi người chứ!
- Không phải tôi cản trở, mà là sương mù. Chỉ cần anh trả lương cho công nhân theo kiểu khác
là được. Tôi biết chắc lũ trẻ của họ sẽ vui mừng nếu tối nay bố chúng về sớm, còn hơn là nhận
tiền bảo hiểm sinh mạng từ nghiệp đoàn. Khẩn trương lên, Manca, hai phút nữa tôi sẽ viết cho
anh một bản báo cáo buộc gửi tới tòa án và đích than tôi sẽ tới gặp thẩm phán để làm chứng
đấy.
Người đốc công nhìn Zofia chòng chọc rồi nhổ một bãi nước bọt xuống cảng.
- Đến tăm nước cũng chẳng còn nhìn thấy được nữa kìa! - Cô nói .
Manca nhún vai, vớ lấy máy bộ đàm và miễn cưỡng ra lệnh dừng toàn bộ hoạt động. Một lát
sau, bốn tiếng còi rút lên, khiến mọi vũ điệu của các cần cẩu, máy nâng, máy kéo, máy ủi cũng
như tất cả những gì đang chuyển động xung quanh bến và kho hàng đột ngột chững lại. Xa xa,
trong sự mờ ảo của sương mù dày đặc, tiếng còi của một chiếc xe kéo vẳng lại đáp trả lệnh
ngừng hoạt động.
- Cứ tiếp tục với chuỗi ngày thất nghiệp kiểu này, chắc cảng sẽ phải đóng cửa sớm mất thôi.
- Tôi có phải là người làm mưa làm gió đâu, Manca, tôi chỉ muốn bảo vệ tính mạng cho các
công nhân của anh thôi. Đừng cau có như vậy nữa, tôi rất ghét phải cãi nhau với anh, tôi mời
anh một tách cà phê và món trứng chưng. Đi nào!
- Cô muốn nhìn tôi bằng đôi mắt tròn xoe như thiên thần của cô bao lâu cũng được, nhưng tôi
báo cho cô biết, chỉ cần lên đến mười mét là tôi cho tất cả hoạt động lại ngay!
- Bất cứ khi nào anh bắt đầu đọc được dòng tên trên vỏ các con tàu! Thôi nào, chúng ta đi!
Quán Fisher’s Deli, quán cơm ngon nhất trong cảng, đã kín chỗ. Mỗi khi sương mù dày đặc, tất
cả các công nhân cảng lại tụ tập ở đây để chia sẻ với nhau hy vọng mặt trời sẽ ló rạng để cứu
vãn ngày làm việc của họ. Đám công
Nhân dạn dày kinh nghiệm tụ tập nhau quanh những chiếc bàn nằm trong góc quán. Những
người trẻ hơn đứng túm tụm quanh quầy rượu gặm móng tay và hùa nahu đoán những mũi
tàu, những đỉnh cần cẩu ló qua cửa sổ quán, những dấu hiệu đầu tiên khi thời tiết sáng sủa lên.
Đằng sau những câu chuyện vu vơ, ai nấy đều khấn thầm, ruột thắt lại, trái tim se sắt. Với
những con người đa năng luôn sẵn sang lao động cả ngày lẫn đêm, không bao giờ cất lời than
thở khi hơi ẩm và độ mặn của muối luồn lách vào từng khớp xương trong người họ, chẳng bao
giờ cảm nhận được chính bàn tay của mình bởi lớp chai dày cộp phủ ngoài da, trở về nhà chỉ
với một vài đồng dính túi do nghiệp đoàn ban phát quả là một điều khủng khiếp.
Những âm thâm ồn ào hỗn độn trong quán ăn – tiếng thìa nĩa va vào nhau, tiếng hơi nước rít
lên trong bình pha cà phê, tiếng những viên đá kêu lanh canh trong bát. Trên những dãy ghế
bọc vải giả da màu đỏ, đám công nhân ngồi chen chúc từng nhóm sáu người một và rất ít lời
trao đổi vang lên át tiếng ồn ào.
Mathilde, cô phục vụ bàn có mái tóc cắt ngắn theo kiểu của Audrey Hepburn và dáng người
mảnh mai trong chiếc áo choàng bằng vải kẻ ca ro to, tay bê một chiếc khay đầy tới nỗi những
chai nước trên đó dường như chỉ có thể đứng vững nhờ phép màu. Cuốn sổ gọi món nhét
trong túi tạp dề, cô không ngớt đi lại giữa nhà bếp và quầy thu tiền, rồi từ quầy rượu tới các
bàn, từ ô cửa phòng bếp ra chỗ rửa bát đĩa. Những ngày trời mù sương đối với cô luôn luôn vất
vả, song so vớI sự cô đơn thường nhật thì đó là những ngày cô yêu thích nhất. Với nụ cười vồn
vã, ánh mắt liếc ngang, những lời đối đáp lanh lẹ cô luôn biết cách khiến cho những ngườI đàn
ông bắt chuyện với cô cảm thấy phấn chấn hơn. Cửa quán bật mở, cô quay đầu nhìn và nở nụ
cười thât tươi, cô biết rõ cô gái vừa bước chân vào quán.
- Zofia! bàn số 5! Khẩn trương lên, thiếu chút nữa thì em đã phải nhảy lên bàn để giữ chỗ cho
chị. Em sẽ mang cà phê tới ngay đây.
Zofia ngồi vào bàn cùng với người đốc công lúc này vẫn luôn miệng càu nhàu :
- Năm năm rồi tôi luôn nhắc họ phải lắp đèn cao áp. Ít nhất mỗi năm cũng làm thêm được hai
chục ngày. Mà các tiêu chuẩn được đặt ra cũng thật ngu xuẩn, công nhân của tôi có thể làm
việc cho tới khi tầm nhìn chỉ còn năm mét, họ toàn những tay lão luyện.
- Công nhân học việc ít nhất cũng phải chiếm 37% số người làm việc cho anh, Manca ạ.
- Công nhân học việc thì tất nhiên là phải học làm. Nhưng nghề của chúng tôi được truyền từ
đời cha sang đời con, mà ở đây cũng chẳng có ai muốn đùa với sinh mạng con người. Một cái
thẻ công nhân cảng được phát ra bao giờ cũng rất xứng đáng, bất kể hoàn cảnh nào.
Nét mặt của Manca dịu bớt khi Mathide cắt ngang cuộc tranh luận của hai người bằng cách
mang các món họ gọi tới bàn, mặt đầy vẻ tự hào về sự khéo láo đầy kinh nghiệm của cô.
- Trứng chưng dăm bông cho ông, ông Manca. Còn chị, Zofia, em đoán chị sẽ không ăn, như
thường lệ. Em vẫn mang cho chị một tách cà phê không bọt, mặc dù chị sẽ chẳng uống, bánh
mì, xốt cà chua, tất cả đây, đủ hết rồi chứ?
Miệng đầy thức ăn, Manca lúng búng cảm ơn cô. Bằng giọng rụt rè, miệng Mathide hỏi Zofia
buổi tối có rỗi không. Zofia trả lời sẽ ghé qua quán đón cô ngay sau khi kết thúc ca trực. Yên
tâm cô phục vụ bàn biến mất trong sự náo động của quán ăn lúc này vận không ngớt khách ra
vào. Từ phía cuốI quán , một người đàn ông dáng vẻ nghiêm nghị tiến ra phía cửa. Đi ngang
bàn họ ngồi, ông ta dừng lại chào người đốc công. Manca chùi miệng và đứng lên chào ông ta.
- Cậu làm gì ở đây thế này?
- Thì cũng giống như cậu , tớ tới đây hỏi thăm món trứng chưng ngon nhất thành phố.
- Chắc cậu biết cô nhân viên bảo an của chúng tớ, trung úy Zofia?
- Chúng tôi chưa hề có hân hạnh biết nhau - Zofia cắt ngang và đứng lên.
- Nếu vậy, giới thiệu với cô đây là người bạn lâu năm của tôi, George Pilguez, thanh tra cảnh
sát của San Francisco.
Cô giơ thẳng tay cho viên thanh tra cảnh sát trong lúc anh ta nhìn cô vẻ ngạc nhiên, đúng lúc
đó chiếc máy nhắn đeo bên hông cô bắt đầu kêu.
- Tôi đoán chắc người ta đang gọi cô đấy - Pilguez nói.
Zofia nhìn chiếc máy bé xíu gài trên thắt lưng. Phía trên con số 7, ánh đèn liên tục nhấp nháy.
Pilguez chăm chú nhìn cô và mỉm cười.
- Máy của cô còn lên tới tận cấp 7 kia à ? Công việc của cô chắc phải vô cùng quan trọng , chỗ
chúng tôi mới chỉ dừng lại cấp 4 thôi.
- Đây là lần đầu tiên cái đèn đó nháy - cô trả lời, vẻ lo lắng - tôi phải đi đây, thành thật xin lỗi
các anh.
Cô chào hai người đàn ông, khẽ vẫy tay ra hiệu cho Mathilde nhưng cô bé không trông thấy,
rồi len qua đám đông đi ra phía cửa.
- Đừng có lái xe nhanh quá đấy , với tàm nhìn thấp hơn 10m . Không 1 chiếc xe nào đựoc
phép chạy trên cảng đâu.
Nhưng Zofia không nghe thấy gì, vừa kéo cao cổ chiếc áo khoác da, cô vừa chạy về phía chiếc
xe mình. Cửa vừa sập lại, cô đã khởi động và máy xe vận hành khi cô quay chìa chưa đầy 1/4
vòng. Chiếc Ford công vụ rung lên rồi lao đi trên bến cảng, còi hú inh ỏi. Zofia không hề tỏ ra
lúng túng bởi làn sương mù càng lúc càng dày đặc. Cô cho xe chạy trong khung cảnh mờ ảo,
len lỏi giữa các chân cần cẩu, nhanh nhẹn luồn lách giữa các công ten nơ và những cỗ máy
nằm bất động. Chỉ trong vài phút cô đã ra tới cổng khu thưong mại. Cô cho xe chạy chậm lại khi
qua cổng kiểm soát, cho sù trong thời tiết này chẳng có chiếc xe nào khác tranh đừong với cô.
Thanh rào chắn sơn sọc trắng đỏ vẫn được nâng lên. Người bảo vệ của bến số 80 bước ra
khỏi chòi gác, trong đêm trắng như thế này, ông ta chẳng nhìn thấy gì cả. Thậm chí đến cả bàn
tay của chính mình giơ ra trước mặt cũng chẳng thể trông rõ được nữa. Zofia chạy dọc lên
đường số 3, men theo rìa khu cảng. Sau khi đã chạy hết Vũng tàu Trung quốc, đường số 3 liền
rẽ nogặt theo hướng trung tâm thành phố. Không hề bối rồi, Zofia vẫn tiếp tục chạy xe trên
đường phố vắng tanh. Một lần nữa chiếc máy nhắc của cô lại vang lên những âm thanh giục
giã. Cô lớn tiếng phản đối.
- Tôi đang cố hết sức đây. Tôi chẳng có cánh để bay, mà tốc độ còn bị hạn chế nữa.
Cô chưa kịp nói hết câu thì một tia chớp khổng lồ tỏa vào lớp sương mù 1 quầng sáng lóa mắt.
Một tiếng sấm vang dội, khiến tất cả kính trong các quầy hàng hai bên đừơng rung lên. Zofia
mở to mắt, chân cô đạp hơi sâu lên cần tốc độ, kim đồng hồ nhích lên 1 chút. Cô chạy chậm lại
khi đi qua PHố Chợ, chẳng thể nào phân biệt nổi màu đèn ở ngã tư, rồi lao vào khu buôn bán
Kearny. Còn tám dãy nhà nữa mới tới điểm triệu tập, và còn chín nếu như cô cứ khăng khăng
muốn tuân thủ nghiêm ngặt luật giao thông, điều cô chắc chắn sẽ làm.
Trên những con phố mù mịt, 1 trận mưa như trút nước bắt đầu xé nát bầu không khí yên tĩnh,
những giọt nước to đùng rơi xuống kính chắn gió làm ra bắn ra những tiếng inh tai, các cần gạt
gần như bất lực vì không thể xua bớt nước. Từ xa, duy nhất một mũi nhọn trên tầng cao nhất
của tòa nhà Kim Tự Tháp Transmerica còn ló lên được khỏi lớp mây đen dày đen kịt đang trùm
lên thành phố.
Cuộn mình trong chiếc ghế hạng nhất, Lucas thích thú ngắm nhìn cảnh tượng khủng khiếp
nhưng đẹp tuyệt vời qua ô cửa tròn. Chiếc Boeing 767 bay luẩn quẩn phía trên vịnh San
Francisco, chờ đợi 1 tín hiệu cho phép hạ cánh mong manh. Lucas sốt ruột gõ tay lên chiếc
máy nhắn gài trên thắt lưng. Đèn số 7 không ngừng nhấp nháy. Cô tiếp viên tiến lại gần ra lệnh
cho hắn tắt nó đi và nâng cao lưng ghế lên: máy bay chuẩn bị hạ cánh.
- Nếu vậy thì hãy thôi chuẩn bị đi, thưa cô, hãy cho cái máy bay đáng nguyền rủa này hạ cánh
ngay, tôi đang rất vội.
Tiếng cơ trưởng lạo xạo vang lên trên loa: điều kiện thời tiết trên mặt đất tương đối xấu, song
lượng nhiên liệu ít ỏi còn lại trong bình chứa buộc họ phải hạ cánh. Ông yêu cầu nhân viên đội
bay ngồi xuống và đề nghị tiếp viên trưởng tới buồng lái. Ông bỏ micro. Vẻ mặt gượng gạo của
cô tiếp viên trên khoang hạng nhất thật xứng đáng đựơc trao giải Oscar: không một diễn viên
nào trên thế giới có thể nở một nụ cười giống Charlie Brown như cô. Bà cụ ngồi bên cạnh
Lucas không thể kiềm chế nỗi sợ hãi liền túm chặt lấy cổ tay hắn. Lucas khoái trá khi nhìn thấy
bàn tay bà run lập cập và xâm xấp vì mồ hôi. Khoang hành khách rung lên từng đợt mỗi lúc 1
mạnh thêm. Vỏ máy bay bằng kim loại dường như cũng khiếp sợ y như đám hành khách ngồi
bên trong. Qua ô cửa sổ, có thể trông thấy các cánh máy bay…
Bay đã lắc lư hết biên độ được phép theo dự tính của các kỹ sư hang Boeing.
- Tại sao người ta lại triệu tập cô tiếp viên trưởng? – Bà cụ hỏi, nước mắt trực trào ra khỏi mi.
- Để thả một viên đường vào tách cà phê của cơ trưởng! – Lucas trả lời, nét mặt hớn hở. – Bà
sợ hả?
- Tôi nghĩ là còn hơn cả sợ nữa. Tôi cầu xin Chúa cứu vớt chúng ta!
- Ái chà! Bà có thôi ngay cái trò đó đi không! Bà già may mắn ạ, bà hãy giữ nổi sợ hãi đó cho
mình, nó rất tốt cho sức khỏe của bà đấy! Chất adrenaline có khả năng đập tan mọi thứ. Nó là
một thứ chất lỏng có tác dụng đả thông tất cả các mạch máu và buộc quả tim của bà phải hoạt
động. Thế tức là bà đang kéo dài the6m hai năm sự sống đây! Hai mươi tư tháng miễn phí chứ
chẳng chơi, dù rằng cứ trong nét mặt bà thì có lẽ chương trình hoạt động cho quãng thời gian
đó cũng chả có gì hấp dẫn!
Miệng khô khốc không thể thốt nên lời, bà cụ đưa mu bàn tay quệt những giọt mồ hôi đang túa
ra trên trán. Trong lồng ngực bà, trái tim đang thắt lại, hơi thở ngày càng trở nên khó khăn hơn
và vô vàn những ngôi sao nhỏ đột nhiên nhảy ra nhảy múa trước mắt bà. Lucas vẫn hứng khởi,
than mật gõ vào đầu gối bà cụ.
- Nếu như nhắm chặt mắt lại, và tất nhiên là phải tập trung thật cao độ, có thể bà sẽ nhìn thấy
cả chòm sao Đại hùng tinh đấy.
Hắn phá lên cười. Bà cụ ngồi cạnh hắn đã bất tỉnh nhân sự, đầu gục xuống thành ghế. Mặc dù
máy bay đang rung thật mạnh, song cô tiếp viên vẫn đứng dậy. Gắng hết sức vịn vào ngăn
hành lý phía trên, cô tiến dần tới chỗ bà cụ bị ngất. Cô lấy từ trong túi chiếc tạp dề ra một lọ
thủy tinh nhỏ đựng muối, mở nấp và đưa qua đưa lại trước mũi bà cụ. Lucas nhìn cô, vẻ hoan
hỉ còn hơn cả trước đó.
- Đừng quên rằng bà lão có lý do để không ngồi thẳng người dậy, đám phi công của các người
dậy, đám phi công của các người đã chẳng hề nhẹ tay chút nào. Cứ tưởng như chúng ta đang
ngồi trên tàu lượn vậy. Cô nói xem…. Và tôi hứa là sẽ giữ bí mật chỉ tôi và cô biết với nhau
thôi… cái phương thuốc cổ truyền mà cô đang áp dụng cho bà lão ấy… có phải là một kiểu lấy
độc trị độc không?
Rồi hắn không thể nén nổi một tràng cười giòn giã. Cô tiếp viên trưởng trợn tròn mắt nhìn hắn
vẻ bực bội: cô chẳng thấy có gì buồn cười và không ngần ngại nói thăng điều đó vào mặt hắn.
Một vùng không khí loãng đột ngột hấp cô tiếp viên về phía cửa khoang lái. Lucas ngoác miệng
cười với cô và đưa tay vả thật mạnh vào má bà cụ ngồi cạnh. Bà giật nẩy người và mở một bên
mắt.
- Thế là bà lão lại trở về với chúng ta rồi! Chuyến du lịch nhỏ vừa rồi đã đưa bà đi bao nhiêu
dặm thế?
Hắn nghiêng người ghé sát tai bà thì thào:
- Đừng có xấu hổ, hãy nhìn đám người xung quanh chúng ta, chúng đều đang cầu nguyện cả
đấy, thật nực cười!
Bà cụ chẳng kịp trả lời, trong tiếng rít xé tai của động cơ, máy bay vừa tiếp đất. Viên phi công
chuyển hướng động cơ phản lực khiến những chùm nước thật mạnh bắn lên than máy bay.
Cuối cùng thì máy bay cũng dừng lại. Khắp các khoang máy bay, hành khách nồng nhiệt vỗ tay
ca ngợi các phi công hoặc bắt tay nhau và cảm tạ chúa đã cứu sống họ. Vô cùng phẫn nộ,
Lucas tháo dây an toàn, ngước nhìn lên trời, nhìn xuống đồng hồ rồi tiến về phía cửa trước của
máy bay.
Trời mưa to gấp đôi lúc trước. Zofia đậu xe dọc theo vỉa hè gần Tòa Tháp. Cô hạ thấp kính
chắn nắng, để lộ một chiếc huy hiệu nhỏ có hàng chữ CIA. Cô ra khỏi xe, chạy vội dưới làn
nước mưa, lục tìm tiền xu trong đáy túi áo và nhét đồng xu duy nhất có trong người vào chiếc
máy tính tiền đậu xe. Rồi cô băng ngang bãi sân rộng trước tòa nhà, đi qua ba cánh cửa xoay
dẫn vào sảnh chính của tòa kim tự tháp đồ sộ và đi vòng qua nó. Một lần nữa chiếc máy nhắn
tin lại rung lên bên thắt lưng: cô ngước mắt lên trời.
- Thành thật xin lỗi, nhưng mặt sàn đá hoa ướt rất trơn! Ai cũng biết điều đó, có lẽ chỉ trừ các
kiến trúc sư
ở tầng chót của tòa nhà, người ta vẫn kháo đùa nhau rằng sự khác biệt duy nhất giữa Chúa
trời và các kiến trúc sư là bản than Chúa trời không bao giờ tự cho mình là một nhà kiến trúc.
Cô đi dọc theo bờ tường của dãy nhà, cho tới khi đến trước một phiến đá mà cô nhận ra được
vì nó hơi sang màu hơn những phiến khác. Cô đặt tay lên mặt phiến đá. Nó trượt sang một bên
để lộ một lối đi, Zofia bước vào trong và cánh cửa lập tức trượt về chỗ cũ.
Lucas bước xuống taxi và rảo bước vẻ tự tin trên khoảng sân rộng nơi Zofia vừa đi qua trước
đó một lát. ở phía đối diện của cùng tòa tháp, cũng giống như cô, hắm đặt tay lên mặt đá. Một
phiến đá có màu tối hơn hẳn những phiến khác trượt sang một bên và hắn bước vào trong trụ
tháp phía Tây của tòa Transamerica.
Zofia không mấy khó khăn khi phải làm quen với bong tối trong hành lang. Sauk hi đi qua bảy
lối rẽ, cô bước vào một đại sảnh lớn được lát toàn bằng đá hoa cương trắng có bat hang máy.
Chiều cao của trần nhà có thể khiến người ta cảm thấy chóng mặt. Ánh sang mờ ảo phát ra từ
chin quả cầu khổng lồ kích thước hoàn toàn khác nhau, được treo trên những sợi cáp mà đứng
bên dưới không thể nhìn thấy mối buộc.
Mỗi dịp đến trụ sở của Trung tân đối với cô đều là một chuỗi những ngạc nhiên. Bầu không khí
ngự trị nơi này quả thật khác thường. Cô cất tiếng chào người gác cổng vừa đứng lên đằng
sau quầy gác.
- Xin chào, Piere, ông khoẻ chứ ?
Zofia luôn dảnh những tình cảm chân thật cho người đã từ lâu lắm rồi vẫn canh gác lối vào
cửa Trung tâm . Ký ức về mỗi lần bứoc qua những cánh cửa đuợc nhiều người mơ tưởng tới
này bao giờ cũng gắn liền với sự hiện diện của ông. CHẳng phải nhờ có ông mà không khí tại
lối vào của Trung tâm lúc nào cũng toát lên sự thanh bình và êm ả, cho dù nơi này lúc nào cũng
có rất nhiều người ra vào sao? Ngay cả vào những ngày đông đúc nhất, khi có tới hàng trăm
người vội vã bứơc qua cửa, thì Pierre, còn có tên khác là Zée, cũng không bao giờ cho phép
xảy ra cảnh chen lấn lộn xộn Trụ sở của CIA sẽ chẳng bao giờ đuợc như thế này nếu như
không có sự hiện diện của con người lúc nào cũnf ung dung mà ân cần chăm chút ấy
- Thời gian gần đây nhiều việc quá - Peter trả lời - Họ đang chờ cô đấy. Nếu cô muốn thay đồ
thì chờ tôi vài giây, tôi để chìa khóa phòng thay đồ của cô đây đây thôi …
Ông bắt đầu lục torng ngăn kéo bàn gác và thì thầm
- Nhiều thứ quá. Xem nào, tôi để nó ở đâu rồi nhỉ?
- Không kịp đâu, Zée - Zofia vừa nói vừa bước vội về phía cửa kiểm soát an ninh.
Cánh cửa kính quay 1 vòng. Zofia bước về phía thang máy bên trái, Peter gọi cô lại, đưa tay
chỉ vào khoang khẩn cấp ở chính giữa, thang máy này chạy thẳng một mạch lên tầng chót.
- Ông chắc không? - Cô ngạc nhiên hỏi
Pierre gật đầu trong khi hai cánh cửa mở ra, và 1 hồi chuông run glên dội vào tường đá hoa.
Zofia đứng sững vài giây vì kinh ngạc.
- Khẩn trương lên, và chúc 1 ngày tốt lành. - ông nói với cô và nở 1 nụ cười đầy thiện cảm.
Hai cánh cửa đóng lại che khuất bóng cô, và thang máy chạy thẳng lên tần trên cùng của trụ
sở CIA.
Trong cây cột phía đối diện của Tòa Tháp, đèn nê-ông trong thang máy cũ kỹ nổ lách cách và
ánh sáng chập chờn mất vài giây đồng hồ. Lucas chỉnh lại cà-vạt và phủi qua ve áo vét. Các
cánh cửa song sắt vừa mở ra.
Một gã đàn ông mặt bộ quần áo giống hệt như của Lucas lập tức ra đón hắn. Không mở miệng
nói 1 lời, gã lạnh lùng chỉ dãy ghế dọc hành lang chờ rồi quay lại ngồi sau bàn làm việc, Một
con chó ngao gác cửa xích dưới chân gã đang ngủ liền hé 1 bên mắt, thè lưỡi liếm mép rồi lại
nhắm mắt, một dòng dãi nhểu xuống tấm thảm đen.
Cô tiếp tân dẫn Zofia về phía chiếc tràng kỷ dãy trong cùng. Cô gợi ý cho ZOfia chọn một trong
những cuốn tạp chí được bày trên chiếc bàn thấp. Trước khi quay trở về quầy trực, cô nó với
Zofia chỉ 1 lát nữa sẽ có người đến tìm cô.
Cùng lúc đó, Lucas gập quyển tạp chí lại và nhìn đồng hồ đeo tay, đã gần giữa trưa. Hắn gỡ
đồng hồ ra đeo úp mặt đồn ghồ xuống cổ tay để khỏi quên chỉnh lại giờ khi ra khỏi đây. Đôi khi
tại "Văn phòng" thời gian ngừng lai, mà Lucas thì không thể chịu đuợc cái thói không đúng giờ.*
Zofia nhận ra Micheal ngay khi ông hiện ra ở đầu hành lang, nét mặt cô lập tức sáng lên. Mái
tóc hoa râm lúc nào cũng hơi rối, chân tay khuỳn khoàng khiến người ông như dài ra và âm
điệu xứ Ecốt vô cùng quyến rũ (một số người cho rằng ông đã bắt chước giọng Sir Sean
Connery mà ông không bỏ qua 1 bộ phim nào) đem lại cho ông mang 1 dáng vẻ khiến tuổi tác
không hề làm phai mờ đi nét lịch lãm. Zofia rất thích cái cách cha đỡ đầu của cô kéo dài âm
chữ s, nhưng cô thích hơn cả là khi ông cười khiến dưới cằm ông xuất hiện 1 lúm đồng tiền. Từ
khi cô gia nhập Trung tâm, Micheal đã là cha đỡ đầu của cô, mợt hình mẫu vĩnh cửu đối với cô.
Theo thời gian cô leo dần lên những thứ bậc cao hơn, ông đã dõi theo từng bước cô đi và luôn
thu xếp để không có bất cứ khiếm khuyết nào xuất hiện trong hồ sơ của cô. Nhờ những bài học
kiên trì và sự tận tâm, ông vẫn luôn phát huy được những phẩm chất quý giá của cô gái đuợc
ông che chở. Tấm lòng rộng lượng hiếm có, cách cư xử chừng mực, sự linh lợi torng một tâm
hồn chân thành đã khiến đồng nghiệp sẵn sàng bỏ qua những lời đối đáp sắc sảo của Zofia.
Còn về cách ăn mặc đôi khi kỳ quặc của cô … thì ở đây ai cũng biết từ lâu, rằng áo xống không
làm nên thầy tu.
Micheal lúc nào cũng ủng hộ Zofia vì ông đã nhận ra đuợc ở cô, ngay từ lúc cô mới đuợc nhận
vào, những đặc tính của một đội viên tinh nhuệ, và ông vẫn luôn tìm cách che giấu để cô không
hề biết gì về điều đó. Chẳng ai dám phản đối nhận định của ông: ông vốn nổi tiếng về uy quyền
tự nhiên, sự thông thái và tận tụy của mình. Từ xưa tới nay, Michael vẫn là nhân vật số 2 của
Trung tâm, là cánh tay phải của Ông chủ mà ở trẹn này ai ai cũng quen gọi là Đức ông.
Kẹp 1 tập hồ sơ dưới cánh tay, Micheal đi qua chỗ Zofia, Cô đứng dậy ôm hôn ông.
- Thật hạnh phúc khi được gặp cha. Có phải cha cho gọi con không?
- Phải, mà cũng không hẳn như vậy, cứ ngồi đây - Micheal nói - cha sẽ quay lại tìm con ngay.
Ông có vẻ hơi căng thẳng, điệu bộ chẳng giống ngày thường chút nào.
- Xảy ra chuyện gì thế cha?
- Bây giờ thì chưa được, cha sẽ giải thích với con sau, giờ thì con nhổ ngay cái viên kẹo đang
nhai trong miệng ra truớc khi…
Cô tiếp tân không để cho ông kịp nói hết câu, có người đang chờ ông. Ông bước vội trong
hành lang và quay lại nhìn cô vẻ trấn an. Qua bức vách ngăn, ông đã nghe đựơc những mẩu
đối thoại đang mỗi lúc 1 trở nên kích động phát ra từ văn phòng lớn.
- Ồ không, Paris không được. Ở đó suốt ngày đình công… như thế thì dễ dàng cho các người
quá, các buổi biểu tình gần như diễn ra hàng ngày… thôi đừng kèo nhèo nữa … chuyện đã
như thế từ hồi nào tới giờ rồi, ta không nghĩ là ngày mai chúng sẽ dừng biểu tình để làm chúng
ta vừa lòng đâu.
Một khoảng lặng ngắn ngủi cắt ngang như động viên Michael đưa tay chuẩn bị gõ cửa, song
ông vội dừng lại khi nghe tiếng Đức Ông lại vang lên còn to hơn trước.
- Cả châu Á và châu Âu cũng không đuợc.
Michael uốn cong ngón tay trỏ, song bàn tay ông chững lại cách cánh cửa vài phân vì tiếng nói
trong phòng lại cất lên, lần này vọng ra tới tạn hành lang.
- Bang Texas càng không đuợc. Nếu thế thì sao người không thử luôn cả Alabama đi.
Ông lại đưa tay lên chực gõ cửa lần nữa, song cũng không thành công, tuy nhiên lần này giọng
nói đã có vẻ dịu xuống.
- Thế thì ngươi nghĩ thế nào nếu ở ngay đây? Dù sao thì đó cũng không phải là 1 ý tưởng tồi
… như vậy chúng ta tránh được những chuyến đi lại vô ích, hơn nữa từ bao lâu nay ta và
ngươi vẫn tranh nhau mảnh đất này. Nếu vậy thì chọn luôn San Francisco đi.
Sự yên lặng cho thấy thời điểm thích hợp đã đến. Zofia rụt rè mỉm cười với Michael khi ông
bước chân vào phòng làm việc của Đức ông. Cánh cửa đóng lại đằng sau lưng ông, Zofia quay
lại chộ cô tiếp tân.
- Đức ông là người nóng nảy lắm phải không?
- Phải, từ ngày đầu tiên khi mặt trời mọc lên ở phương Tây - cô ta hờ hững đáp.
- Vì sao vậy ?
- Tôi được nghe rất nhiều chuyện ở đây, song tôi cũng chẳng thể biết hết mọi bí ẩn liên quan
tới Đức ông… hơn nữa cô cũng biết luật lệ ở đây rồi đấy, tôi không được phép nói gì cả, tôi
không muốn mất chỗ làm.
Phải cố gắng lắm cô mới có thể giữ miệng song chỉ một phút sau, cô lại tiếp lời.
- Bí mật nhé, chỉ cô và tôi biết thôi đấy, tôi dám chắc với cô rằng chẳng phải chỉ một mình Đức
ông tỏ ra căng thẳng thôi đâu. Raphail và Gabriel đã làm việc suốt cả đêm phương Tây. Micheal
đã tới nhập hội với họ khi hoàng hôn phương Đông vừa buông xuống, chắc chắn phảicó
chuyện quan trọng ghê lắm
Zofia cảm thấy rất thích thú với những từ ngữ khác thườgn được dùng trong Trung tâm.
Nhưng làm sao có thể tính thời gian bằng giờ ở đây được, khi mà mỗi múi giờ tên trái đất lại
khớp với 1 khung giờ riêng. Lần đầu tiên khi Zofia tỏ vẻ châm biếm khi đề cập đến vấn đề này,
Micheal đã nhắc nhở cô răng chỉ riêng việc các hoạt động của Trung tâm luôn trải rộng khắp
toàn cầu, cộng với sự đa dạng về ngôn ngữ của những nhân viên làm việc ở đây, đã là nguyên
nhân chính đáng để lý giải vấn đề đó. Chẳng hạn theo lệ, không được phép sử dụng các con số
để phân biệt những nhân viên đặc nhiệm. Đức ông đã đích than lựa chọn những thành viên
đầu tiên phụ việc cho ông và đặt tên cho họ, rồi truyền thống đó được tiếp tục duy trì… Tóm lại,
một vài quy tắc rất đơn giản, khác xa những ý tưởng được định ra trên mặt đất, đã tạo thuận lợi
rất nhiều cho việc phối hợp hoạt động cũng như phân thứ bậc trong CIA.
Từ xưa tới giờ, người ta vẫn phân biệt các thiên thần nhờ vào tên của họ.
….Bởi lẽ trong căn nhà của Chúa mọi việc vẫn diễn ra như vậy từ thuở xa xưa tới giờ, và
người ta vẫn gọi nơi này là CENTRALE DE L’INTELLIGENCE DES ANGLE ( cục tình báo của
các thiên thần)
Đức ông hết đi dọc lại đi ngang trong căn phòng, hai tay chắp sau lưng, vẻ lo nghĩ. Thỉnh
thoảng, Người dừng lại nhìn qua những cửa sổ lớn của căn phòng. Phía dưới, những thảm
mây dày che kín khiến không thể nào nhìn thấy nổi một chút gì mặt đất. Không gian mênh
mông màu xanh da trời bao bọc quanh những khung cửa dài rộng không giới hạn. Người ném
cái nhìn giận dữ về phía bàn họp nằm dọc chiều dài căn phòng. Mặt bàn quá khổ kéo dài đến
tận bức vách ngăn với phòng làm việc kế bên. Quay về bàn làm việc, Đức ông đẩy một đống hồ
sơ ra xa. Mọi cử chỉ của Người đều bộc lộ rõ sự sốt ruột mà Người đang gắng sức kìm chế.
- Già rồi! Tất cả đầu cũ rích cả rồi! Ông có muốn biết ta nghĩ gì không? Tất cả các ứng cử viên
này đều đã quá nhiều tuổi! Làm sao chúng ta có thể thắng được bây giờ?
Micheal vẫn đứng gần cửa và tiến vài mét về phía trước.
- Tất cả nhân viên của chúng ta đều được tuyển chọn bởi ban cố vấn…
- Lại nói đến Ban Cố Vấn, thật là hết ý kiến! Họ lúc nào cũng lải nhải những điều cũ rích, cà
Ban Cố Vấn cũng già rồi! Thời trẻ, họ có đầy những ý tưởng hay để cải thiện thế giới. Giờ thì
họ gần như cam chịu rồi!
- Nhưng những phẩm chất của họ thì không bao giờ bị mai một, thưa Đức Ông.
- Ta không phê phán họ, nhưng hãy thử nhìn hoàn cảnh của chúng ta bây giờ xem!

Xem chi tiết: Bảy ngày cho mãi mãi


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét