CHƯƠNG 16 LÀM C Ấ P DƯ ỚI DŨNG CẢM
1. Bài học vàng về dũng cảm
2. Làm cá nhân ưu tú
3. Làm nhân tài cốt hạc
4. Ứng xử với lãnh đ ạo thế nào?
5. Dũng cả m đương đ ầu với sai lầm của lãnh đ ạo
6. Niềm tin chức nghiệp
7. Tình yêu và sự nghiệp LỜI BÀN CỦA TÁC GIẢ
CHƯƠNG 17 TR ẬN THẮNG KHUYẾN MẠI
1. Phòng phụ trách "xem xét chiế n trư ờng"
2. Ngư ờ i đ ẹp chờ xuất phát
3. Trậ n đ ầu Bác Vọng
CHƯƠNG 18 BINH PHÁP CÔNG TÂM
1. Đ ặ c đi ểm khách hàng giống phụ nữ
2. "4C" và "4P"
3. Đánh vào 12 đi ểm tình cảm của khách hàng
4. Bảng trắc nghiệm tình cảm phụ nữ
5. Kinh doanh tiêu thụ là một kiể u "Săn ngư ờ i đ ẹp" LỜI BÀN CỦA TÁC GIẢ
CHƯƠNG 19 KI ẾN DỰ A VÀO ĐÂ U Đ Ể NGÁNG NGĂ VOI ?
1. Kiến ngáng ngã voi, có thể đư ợc không?
2. Nhìn thấu lòng nàng, nhìn thấu lòng khách
3. Cố ý nũng nịu
1. Cự tuyệt tấm lòng son, chờ mong câu nói ngọt
2. Bạn có phả i chàng trai ưu tú không? L ỜI BÀN CỦA TÁC GIẢ
CHƯƠNG 20 ĐOÀN QUÂN ĐÁNH THUÊ TÌM LỐI THOÁT
1. Chúng ta là đoàn quân đánh thuê
2. Mư ờ i nguy cơ c ủa kinh doanh tiêu thụ
3. Thư ợng, trung, hạ sách ứng phó với biế n đ ộng thị trư ờng
4. Binh pháp lạ c đà bi ến khách thành chủ
5. Nư ớc mắ t bôi trơn L ỜI BÀN CỦA TÁC GIẢ
CHƯƠNG 21 CHUY ỆN KHỈ ĐUÔI DÀI, N GỰA VẰ N VÀ SƯ T Ử
1. Ngư ời mù cõng ng ư ời què
2. Email của Tào Tháo
3. Năm ả nh hư ởng tiêu cực của công ty tiêu thụ
4. Câu chuyện khỉ đuôi dài, ng ựa vằ n và sư t ử LỜI BÀN CỦA TÁC GIẢ
CHƯƠNG 22 QU ẢNLÝ LÀ MỘT LOẠI HOẠ T Đ Ộ NG VĂN HÓA
1. Chiêu khích tư ớng của Gia Cát L ư ợng
1. Lửa thiêu màn hình, trận Xích Bích mới
2. Mư ợ n gà mái đ ẻ, lập thế thương chi ến Tam quốc LỜI BÀN CỦA TÁC GIẢ
CHƯƠNG 23 THUY ẾT LÀM THẾ NÀO Đ Ể HOÀN THÀNH NHIỆM VỤ
1. Gia Cát Lư ợng còn là nhà đi ều hành giỏi
2. Treo chuông lên cổ mèo
3. Làm thế nào đ ể hoàn thành nhiệm vụ
4. Cơ h ội phát triến mới
5. Tạ o ra cơ ch ế mới làm khách hàng vừa ý
6. Sức ép trong công tác quản lý LỜI BÀN CỦA TÁC GIẢ
LỜI GIỚI THIỆU
Trước khi ra đời, cuốn Tam @ Quốc (nguyên văn: Thuỷ chử Tam quốc- tạm dịch
Lẩu Tam Quốc) của Thành Quân Ức được đăng nhiều kỳ trên tờ "Tài chính quốc
tế". Ngay sau khi tập hợp thành sách, nó trở thành một trong những cuốn sách bán
chạy nhất Trung Quốc năm 2003 – 2004, thậm chí còn tạo ra làn sóng sách "ăn
theo" như: "Hậu lẩu Tam quốc", "Lẩu phong lưu Hán - Sở". "Lẩu Xuân Thu chiến
quốc, "Bàn quyền mưu Tam quốc", "Nhật ký Gia Cát Lượng "… Sau Tam @ quốc,
Thành Quân Ức còn cuốn "Tôn Ngộ không là nhân viên tốt" cũng được người đọc
nhiệt liệt đón nhận.
Nội dung của Tam @ quốc là những câu chuyện trong Tam quốc diễn nghĩa của La
Quán Trung được "chuyển dịch" sang môi trường kinh doanh hiện đại. Thế vạc ba
nước Hán, Thục, Ngô thời tam quốc biến thành ba loại hình công ty hiện đại: Một
là công ty lớn, sẵn có thực lực hùng mạnh, được hưởng nhiều ưu đãi nhưng ẩn chứa
nhiều bất ổn bên trong (công ty nhà nước Đông Hán của Tào Tháo); Hai là công ty
dựa vào bản sắc riêng mà giữ vững thị phần, đợi thời cơ là khuếch Trương (tập
đoàn Đông Ngô của Tôn Quyền); Còn loại kia là công ty từ bàn tay trắng mà nên
(công ty Hoàng Tộc của Lưu Bị).
Bằng lối văn hài hước và vô cùng sống động, tác giả Thành Quân Ức đưa người
đọc theo bước chân của Lưu Bị từ khi là cậu học trò nghèo cho tới khi làm tổng
giám đốc, gặp được nhà tư vấn Gia Cát Lượng và lập nên tập đoàn Thục Hán, chia
ba thị trường Trung Quốc. Trong quá trình đó, người đọc còn gặp Đổng Trác, Lã
Bố trong vai các giám đốc giảo hoạt; Viên Thiệu lãnh đạo công ty tư nhân những
phong cách quản lý đặt sệt "hành chính bao cấp "; tổng giám đốc điều hành Tào
Tháo quyền mưu đã biến cả một tổng công ty nhà nước thành của riêng…Trong
kinh doanh "bước bước là mưu kế", Tam @ quốc còn hấp dẫn người đọc bởi những
tình tiết sinh động, rất gần gũi thực tế. Có được điều này là nhờ kiến thức uyên
thâm và vốn sống phong phú của tác giả. Thành Quân Ức hiện là Phó bí thư Hiệp
hội Nghiên cứu nhân lực Thái Á, từng tư vấn cho 500 công ty về tạo dựng thương
hiệu, tuyển chọn nhân tài, sắp xếp lại tổ chức, hợp lý hoá kinh doanh, v. v. .
CHƯƠNG 1 BẢY "CUA" SÁNG NGHIỆP
Cua 1: Vận mệnh là quả trứng chim ưng trong ổ gà
Nói về cuộc đời, thành hay bại đều tại tâm. Nói một cách dễ hiểu, bất kể là con nhà
quyền quý hay con nhà nông, xuất thân từ công nhân hay tư sản, mỗi người đều
phải đưa ra quyết định của chính mình. Quyết định của bản thân quyết định thành
bại, quyết định vận mệnh. Trong tâm lý học có một câu kinh điển giải thích quan hệ
qua lại giữa tư tưởng và vận mệnh: "Gieo hạt tư tưởng, thu hoạch hành vi; gieo hạt
hành vi, thu hoạch tập quán; gieo hạt tập quán, thu hoạch tính cách; gieo hạt tính
cách, thu hoạch vận mệnh." Cuộc đời xuất thân từ bần nông của Lưu Bị là một
minh chứng rõ ràng cho câu nói trên.
Lưu Bị là học sinh ở thành phố Trác Châu tỉnh Hà Bắc, vìcha mất sớm, mẹ nuôi rau
cháo qua ngày nên cậu sống rất khổ sở. Lên cấp ba, một tối đi học về muộn, thấy
mẹ vẫn khâu giày trong ánh đèn mờ mờ, cậu bảo:
1. Mẹ, hôm nay trời lạnh lắm, mẹ ngủ sớm chút đi! Mẹđáp: -Sáng mai con đi
thi, mẹ cố thêm một đôi là có thêm một đồng cho con vào đại học. Lưu Bị
quỳ trước mẹ, sống mũi cay cay, nước mắt trào ra. Cậu nức nở:
2. Mẹ, lên đại học tốn tiền lắm. Nhà ta nghèo, tiền đó được bao nhiêu? Mẹ
đừng trông đợi gì! Vai rung lên, mẹ hỏi Lưu Bị:
3. Lẽ nào con chịu cả đời nghèo đói? Lưu Bị khổ sở: -Còn cách nào đâu? Có
khi số trời định thế. Mẹ bỏ giày xuống, nhìn con rồi nói:
-Hồi nhỏ đọc "Tam tự kinh" mẹ vẫn nhớ một số chuyện.Con nói số trời đã định,
vậy nghèo đói là
nguyên nhân hay là kết quảđây? Mẹ kể chuyện để giúp con giải đáp. Một quả trứng
chim ưng rơi khỏi tổ xuống đống cỏ khô, có người thấy, cho là trứng gà nên mang
về nhà, bỏ vào ổ gà. Thế rồi quả trứng chim ưng cùng nở với các quả trứng gà
khác.
Từđó, con chim ưng nhỏ bị coi là gà, nó sinh sống như gà, nhưng vì tướng mạo
quái dị nên thường bị
khinh rẻ. Nó cảm thấy cô độc và khổ sở. Một hôm, nó đang ăn cùng bầy gà, bỗng
nhiên có một bóng đen trên trời chao qua lượn lại, bầy gà tán loạn tìm chỗ trốn. Khi
nguy hiểm qua, cả bọn mới thở phào nhẹ nhõm.
"Vừa rồi là con chim gì vậy? Nó hỏi. Cả bầy nói: "Là chim ưng, không còn con gì
bay cao hơn chim ưng. " "Ồ chim ưng ghê gớm thật, bay cao sung sướng làm sao!"
Nó thán phục. "Một ngày nào đó ta mà thành chim ưng thì hay biết bao!" "Đồ đần!"
Đám gà chung quanh mắng nó: "Mày sinh ra là gà, thậm chí là con gà xấu xí làm cả
bầy phải xấu hổ, mày làm sao bay như chim ưng được? " Kể xong, mẹ nói với Lưu
Bị:
-Con trai, vận mệnh là quả trứng chim ưng trong ổ gà. Giờđây, con quyết định sống
như gà hay bay cao như chim ưng?
Lưu Bị ngây ra, rồi hỏi mẹ:
- Mẹ nói con là chim ưng nhỏ lạc loài trong ổ gà? Mẹ quả quyết:
-Đúng, con thuộc nòi chim ưng, con phải bay lên tận cùng trời xanh, không nên vì
hai ba hột thóc trước mắt mà than thở. Bà nói tiếp với con: Cha của cha của cha của
cha của cha của cha của cha con là Lưu Thắng, con của Hán Cảnh đế, ngược lên
nữa chính là hậu duệ của Hán Cao tổ Lưu Bang, con có dòng máu hoàng tộc.
Lập tức tỉnh ngộ, Lưu Bị nói với mẹ quả quyết:
- Mẹ, con hiểuý mẹ, nhất định con không làm mẹ phải thất vọng!
Sau hai năm khổ học, cuối cùng Lưu Bị đỗ vào trường Đại học Quản lý quốc tế
Trường Giang. Ngày nhận giấy gọi, hai mẹ con vừa vui vừa buồn, nước mắt trào ra.
Cua 2: Tự cứu rồi trời cứu
Cái tên "Đại học Quản lý quốc tế Trường Giang" có gốc tích từ lời đề từ trong Tam
quốc diễn nghĩa: "Trường Giang cuồn cuộn chảy vềđông". Đây là một trường nổi
tiếng quốc tế, từng đào tạo không biết bao anh hùng hào kiệt.
Ông chú Lưu Nguyên Khởi hay tin cháu mình đỗ đại học, bèn bảo với chị dâu:
-Thằng này sẽ làm cha nó mát lòng nơi chín suối. Chỉ có chị sẽ thật vất vả. Từ giờ
học phí của nó để em lo! Ông chú có một cửa hàng nhỏ, cô chú cùng lũ em Lưu
Bịđều làm cho cửa hàng nên họ có chút tích lũy. Cả Lưu Bị và mẹ đều mừng rỡ và
thấy có điểm kỳ quái. Mừng vì khoản học phí tốn kém tự nhiên có
người lo; kỳ quái vì xưa nay ông chú hết sức lạnh nhạt với bà chị dâu nghèo, giờ
sao lại đột ngột hào phóng mở túi ra? Ông chú cười ha hả giải thích:
-Có câu "tự cứu mình rồi trời cứu". Trời còn giúp cháu ta, huống hồ ta là chú nó!
Tự cứu rồi trời cứu? Lưu Bị cảm thấy xúc động. Từ khi vào đại học, cho tới sau khi
tốt nghiệp, mỗi lần gặp khó khăn, cậu lại một lần trăn trở và hỏi trời xanh: Tự cứu
và được trời cứu liên quan gì đến nhau?
Và cậu tự đưa ra đáp án:
1. Người thật sự tự cứu mình sẽ làm người khác kính trọng. Khi bất chấp khó
khăn, khó khăn phía trước anh ta sẽ tự động lùi bước -việc đó như có thần linh
giúp đỡ
2. Người thật sự tự cứu mình như con đom đóm trong đêm, không chỉ làm sáng
bản thân mà còn khiến người khác đánh giá cao. Khi đã đánh giá cao, họ sẽ giúp
đỡ bằng nhiều cách – nó giống như vận tốt tới.
3. Mọi người đều tin rằng, một người thực sự tự cứu mình cuối cùng sẽ thành đạt,
giúp đỡ một người sau này thành đạt làm họ sung sướng.
4. Nếu người tự cứu mình là người ân nghĩa, anh ta sẽ càng nhận được nhiều giúp
đỡ, vì thế khó khăn trước mắt sẽ giảm đi nhiều.
Đáp án của Lưu Bị giải thích câu nói mang màu sắc mê tín, nó quả nhiên ứng với
bao việc sau này. Thấy Lưu Bị nhà nghèo mà vẫn nỗ lực học tập, nhà trường đã
giúp cậu bằng rất nhiều cách, đầu tiên là giảm học phí, sau cấp học bổng, rồi tìm cả
việc làm thêm cho cậu. Qua bốn năm đại học, chợt ngoảnh lại, cậu đã một hơi trải
qua bao gian khổ, hệt nhưđêm đã qua và ngày đang dần tới.
Cua 3: Tâm huyết thu về hạnh phúc
Người dạy cua thứ ba cho Lưu Bị là nhà kinh tế học nổi tiếng Lư Thực, khi đó cậu
vừa bước chân vào trường. Lư Thực bước lên bục giảng, cười với lớp sinh viên
mới:
-Là một giảng viên, tôi hy vọng trở thành mentor (cố vấn thân thiết) để chỉ dẫn,
giúp đỡ các anh chị.
Còn có thật sự thành tài hay không, quan trọng là các anh chị. Thầy Lư Thực còn
nói, bốn năm đại học không chỉ để đọc sách, càng không phải để kiếm một mảnh
văn bằng, mà là thu nhận một vision (tầm nhìn ) cùng tư duy logic.
-Có ai ởđây từng chơi dế chọi chưa? Một sinh viên nam tên là Công Tôn đáp: -Em
chơi rồi, hay lắm. Một sinh viên nữ tên là Sái Văn Cơ nói: -Em biết rồi, dế còn gọi
là "xúc chức", ba bảo chọi dế mất nghiệp. Giảng viên Lư Thực nói: -Có người bảo
chọi dế mất nghiệp, có người bảo dế là niềm vui trong sáng thời con trẻ. Ởđây, ta
không
bàn chơi dế tốt hay xấu, mà là mục đích của nó. Để tôi kể câu chuyện về một nhà
côn trùng học với con dế cùng bạn anh ta, một nhà buôn với đồng xu. Hy vọng câu
chuyện giúp mọi người mở ra vấn đề…
Câu chuyện của thầy Lư Thực thật hấp dẫn, theo các động tác của thầy, câu chuyện
được mở ra: Một nhà côn trùng học cùng bạn là nhà buôn vừa đi vừa trò chuyện
trong công viên. Bỗng nhiên nhà côn trùng học dừng bước, dường như ông ta nghe
thấy điều gì.
"Sao vậy?" Ông bạn nhà buôn hỏi.
Nhà côn trùng học lắng nghe, nét mặt rạng rỡ: "Anh có nghe thấy không? Một con
dếđang gáy, đó là một con dế cụ đấy. " Ông bạn nghe ngóng mãi không ra, đành
đáp: "Tôi chẳng nghe thấy gì cả!"
"Anh đợi chút". Nhà côn trùng học vừa nói vừa chạy vào lùm cây gần đó. Một lát
sau, nhà côn trùng học bắt được con dế, ông ta nói với bạn: "Anh thấy không? Một
con dế răng trắng, cánh vàng, đó là con dế cực hiếm đấy! Xem xem, tôi nghe có
lầm đâu?"
"Đúng vậy, anh nghe cực chuẩn." Nhà buôn khâm phục hỏi bạn: "Anh không chỉ
nghe được tiếng dế gáy, mà còn biết được chất lượng dế. Làm sao anh nghe ra
được?" Nhà côn trùng học đáp: "Con dế này gáy chầm chậm, mấy phút mới gáy
hai, ba tiếng. Dế nhỏ gáy gấp
hơn, tiếng gáy cũng đều. Dếđen, dế đỏ, dế hồng, dế vàng… có tiếng gáy khác nhau.
Tiếng kêu của dế
vàng có thanh kim. Sự khác biệt trong tiếng dế kêu cực tinh tế, vì thế phải để tâm
mới nhận ra được. " Họ vừa trò chuyện vừa ra khỏi công viên và đi ra đường cái.
Bỗng nhiên, nhà buôn dừng bước và nhặt lên một đồng xu. Trong khi đó, nhà côn
trùng học không nghe thấy tiếng đồng xu rơi, vẫn phăm phăm bước tiếp.
-Câu chuyện đó nói lên điều gì? Lư Thực hỏi. Cả lớp nghĩ ngợi, chưa ai giải đáp.
Đợi một lúc, thầy Lư Thực đưa ra đáp án: -Nhà côn trùng học chỉ để tâm đến côn
trùng nên nghe được tiếng dế. Nhà buôn chỉ để tâm đến tiền, vì
thế ông ta nghe được tiếng đồng xu rơi. Câu chuyện nói rằng, bạn để tâm vào đâu,
sự nghiệp của bạn ở đó. Thầy Lư Thực nói tiếp:
- Qua bốn năm đại học, các anh chị sẽ theo đuổi sự giàu có. Xin hãy nghĩ kỹ, cái gì
là sự giàu có của các anh chị. Để tâm đến sự giàu có ởđâu, các anh chị sẽ có sự giàu
có ởđó. Để giúp mọi người hiểu rõ thêm, chúng ta hãy cùng làm một thực nghiệm.
Thầy đưa ra một hộp giấy lớn đầy cát, vừa đưa cho lớp xem vừa nói: -Trong hộp
cát này chôn mạt sắt, đố cả lớp dùng ánh mắt hay đầu ngón tay mà lấy được mạt sắt
ra. Cả lớp lắc đầu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét